30 DAYS WRITING: DAY 2

DAY 2: The unrequited love poem.


    Tôi đã từng yêu đơn phương. Không, là thích thì đúng hơn. Tôi là người khá dễ thích một ai đó và tôi đã thích nhiều người, đương nhiên là k phải nhiều người một lúc. Vào mỗi khoảng thời gian có lẽ tầm 3,4 năm tôi bị cảm nắng 1 ai đó. Tôi thích người đó nhưng dĩ nhiên họ không biết và tôi cũng không hề tỏ ra quá khác biệt với họ. Chỉ là trong lòng thì nhớ thương còn mắt thì luôn hướng về 1 phía. Tôi lén nhìn ngắm người đó, khi họ cười vui, cố gắng giúp họ khi khó khăn, buồn khi họ gặp chuyện không may. Và dĩ nhiên không vui khi họ vui vẻ bên người khác nhưng tôi không oán trách, không ghét họ bởi tôi không cho họ biết tình cảm của mình thì tôi không có quyền đòi hỏi. Có chút ganh tỵ mà thôi. Những người mà tôi từng thích đều có điểm chung là sự thông minh, giỏi giang và đẹp (trong mắt tôi). Thời gian trôi qua khi không nhận được đáp lại, tình cảm trong tôi cũng sẽ phai nhạt đi. 

    Chỉ có 1 lần, 1 lần đơn phương khiến tôi đau đớn. Liệu bạn có một người mà khi bên người đó, khi nói chuyện cùng bạn cảm thấy rất thoải mái, vui vẻ, người đó làm bạn cười bằng những câu nói hài hước hoặc đôi lúc vô cùng bình thường. Dù họ trêu bạn đến thế nào cũng không hề làm bạn buồn, làm bạn tức giận. Bạn cứ luôn muốn nhắn cho họ, chỉ để trò chuyện thôi cũng được. Người đó giống như một liều thuốc giảm đau, mỗi lần đau đều nhớ tới. Tôi có một người bạn như vậy, chúng tôi làm bạn với nhau nhiều năm trời. Và tôi là người giữ liên lạc, duy trì mối quan hệ này. Mối quan hệ bạn bè một năm dù chỉ nhắn với nhau vài câu rồi thôi. Tôi cũng không hiểu chính mình. Nhiều năm không gặp nhau, không biết rõ về cuộc sống của nhau, hiện tại cũng ở cách nhau hàng ngàn dặm, vào một thời điểm nào đó tôi nhớ người ấy. Tôi muốn biết người ấy giờ thế nào, làm gì, sống có tốt không, có người yêu hay chưa? Tôi nhớ cảm giác thoải mái khi nói chuyện cùng người ấy, tôi muốn nhắn cho người. Và cuối cùng tôi nhắn. Qua nhiều năm, lần đầu tiên tôi nói tôi nhớ người đó nhưng dĩ nhiên người đó không tin. Tôi nói những câu kì lạ. Tôi giữ liên lạc nhiều ngày liên tiếp. Người đó cũng trò chuyện vui vẻ với tôi. Rồi vài ngày liền người ấy bỗng im lặng và tôi nhận ra tình cảm của mình đã lớn hơn rất nhiều. Tôi buồn, khó chịu như đám mây đen trên đầu không ngừng trút mưa lên tôi. Cả ngày lòng nặng trĩu. Tôi biết mình không ổn và không thể duy trì tình trạng này. Và tôi đã tỏ tình. Chỉ với mong muốn được nói ra tâm tư của mình, sẵn sàng chấp nhận kết quả, mong bản thân thoải mái hơn một chút. Và đó cũng là dấu chấm cho chặng đường đơn phương của tôi, bắt đầu 1 cuộc hành trình của hai người sánh bước.

    Có thể tôi may mắn một chút nhưng điều tôi muốn nói là dù thế nào cũng hay chọn nói ra tình cảm của mình. Dù kết quả tốt hay không thì người bình an vẫn là bạn, bởi bạn sẽ không muốn nhiều năm sau khi nhớ lại vẫn nói rằng ''giá như''.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến