30 DAYS WRITING: DAY 6

 DAY 6: Animal

Nếu phải kể về một con vật thì tôi sẽ chọn mèo, dù đó là con vật tôi không thể gần gũi được vì bệnh dị ứng của mình. Nhà tôi cũng từng nuôi một bé mèo cái. Bộ lông trắng đen dày và mượt mà của nó luôn được giữ sạch sẽ. Tôi thích nó và nó cũng quý tôi. Nó quấn lấy tôi bất cứ khi nào có thể khi tôi ở nhà. Thấy tôi vừa ngồi xuống ghế, nó liền nhảy lên rụi rụi cuộn tròn bên cạnh tôi. Đếm đến nó lại chen chúc để được nằm gần tôi bên ngoài màn. Thỉnh thoảng tôi tỉnh giấc bởi âm thanh gừ gừ nho nhỏ khi con vật đang ngủ. Mỗi lần tôi đi học về đều có thể dễ dang tìm được nó, bởi nó luôn nằm ngủ trên chiếc bàn học của tôi. Một nơi có vẻ nó vô cùng yêu thích. Đến giờ tôi đã không còn nhớ rõ hình ảnh của nó của rồi, nhưng tôi biết nó rất đẹp. Một con mèo nữ tính, hiền lành. Nó sinh ra những bé mèo con xinh xắn. Rồi đến một ngày, mẹ tôi bỗng muốn bán nó đi. Tôi không biết lúc đó mình suy nghĩ gì, nhưng tôi đã chỉ đứng nhìn nó bị mâng đi mà không làm gì. Tôi vẫn không thể quên bộ dạng yên lặng, không quẫy đạp của nó khi bị bắt cho vào lồng. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi khóc vì một con vật. Tôi thậm chí đã viết cho nó một bức thư. Giờ đây ngồi nghĩ lại, tôi nhận ra mình đã không thể bảo vệ thứ mình yêu quý, tôi đã không đủ dũng khí, không đủ quyết tâm đứng lên bảo vệ thứ mình yêu thương. Để rồi sau khi đã mất đi, người duy nhất nên trách chính là tôi chứ không ai khác. Để rồi sự nuối tiếc vẫn cứ còn mãi trong tôi. Đúng vậy, nếu tôi không có gắng hết sức cho thứ gì đó mà cứ hèn nhát để nó tuột mất, thứ tôi nhận lại được chỉ có sự hối hận, nuối tiếc. Vậy nên dù có làm việc gì, hay đối xử với ai , hãy hết lòng làm mọi thứ đến khi không thể nữa thì có thể nhẹ nhàng chấp nhận từ bỏ. Cái giá của sự hối tiếc không hề nhỏ, bởi dù không phải ta lúc nào cũng cảm nhận thấy nó nhưng nó sẽ theo ta đến hết cuộc đời.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến