Chuyến bay một chiều
Yêu xa, thứ mà em từng nghĩ dễ dàng, chỉ cần cố gắng một chút là làm được. Nhưng đó sau cùng vẫn chỉ là lời nói của một người chưa thực sự trải qua. Khi chính em là người trải nghiệm nó, em mới thấu cái khó của nó. Khó với nỗi nhớ khôn nguôi không thể giải toả. Khó với khao khát được ôm lấy trong vòng tay, được chạm tới. Khó với những giận hờn, cãi vã chẳng thể bên cạnh vỗ về, xoa dịu. Khó với sự tủi thân khi nhìn người người trong tay. Còn nhiều, thật nhiều những cái khó khác lớn nhỏ nữa, nhưng cuộc sống vốn không phải lúc nào cũng theo ý ta, nên mới cần sự thích nghi. Những người yêu xa đều thật dũng cảm dù đó là điều họ không thực tâm muốn. Những người cùng nhau vượt qua thời gian ấy và bên nhau lại càng đáng tuyên dương hơn. Không thể so sánh tình cảm của người yêu xa hay yêu gần, ai sâu đậm hay nồng nhiệt hơn ai. Mỗi người mỗi khác, khác cả ở cách yêu.


Nhận xét
Đăng nhận xét