Cô gái từ những mảnh vỡ
Cô gái với nước mắt rơi. Em đã yêu hết lòng, em đã trao đi thật nhiều, em đã yêu một người hơn chính bản thân mình. Và em đã chọn dừng lại. Trái tim em vụn vỡ. Những tin tưởng, những hy vọng, những mộng tưởng giờ đã vỡ tan như bọt nước. Chẳng còn dấu vết, chỉ còn sự thất vọng với cái mong manh của tạo vật kia, với cả sự ngốc nghếch của bản thân khi đã chọn tin vào nó. Con người là vậy ư, khi được trao một thứ gì đều đặn, liền nghĩ điều đó là dĩ nhiên. Đừng coi bất cứ điều gì trên đời này là dĩ nhiên, bởi không phải tất cả mọi người đều có.
Con người thật ngốc, thật tham lam, thật vô tâm.
Trời mưa rồi em. Dù phải dầm mưa cũng sẽ về nhà, trở về ngôi nhà bên trong em, dời khỏi nơi không còn thuộc về mình nữa. Vị trí duy nhất, nơi chỉ có một chỗ trống duy nhất khi có thêm một người liền trở nên ngột ngạt, chật chội. Vì từng là nơi quen thuộc rời đi khó khăn làm bao nhưng em biết nơi ấy không còn của riêng mình nữa, cánh cửa đã mở ra một lần sẽ càng dễ dàng để mở hơn. Em nhường lại nơi ấy cho một người khác, để về ngôi nhà trống bỏ không đã lâu, ngôi nhà duy nhất em sẽ không phải nhường cho bất cứ ai, ngôi nhà rộng rãi em có thể thoải mái đón nhận người mới và đón chính mình.
Em đã làm rất tốt. Em đã chiến đấu cho hạnh phúc của mình. Em đã không làm bản thân thất vọng dù điều đó khó thế nào.


Nhận xét
Đăng nhận xét