Rose - tình yêu

 

    Tình yêu giống như ta tặng nhau một bông hoa hồng nở rộ, bông hoa mà ta dành bao tâm sức để nuôi trồng, chăm sóc từ khi mới chỉ là một hạt giống cho tới khi nụ hoa bung nở rực rỡ và mang tới trao tới cho người ta yêu nhất, ta muốn dành cho những gì đẹp đẽ nhất. Nhưng hồng nào mà không có gai, một khi đã nhận lấy thì khó tránh khi nào đó sẽ bị gai đâm làm chảy máu, dù bàn tay đã đầy những vết xước, sẹo, vài vết thương còn mãi không lành nhưng rất ít ai trong chúng ta đành lòng buông bỏ bông hoa ấy. Vẫn một mực nắm giữ dù hoa đã tàn, đã héo khô vẫn không vứt đó. Bông hồng ấy cũng là tình yêu. Giây phút sau này sự rực rỡ phai nhạt nhưng thứ khi đó ta nắm giữ không chỉ là bông hoa đã tàn mà là tấm chân tình, công sức được đặt vào nó, vì thế nên mới không nỡ vứt bỏ đi. 

    Khi ta dành tình cảm cho nhau, quan tâm đến nhau thì mới cảm thấy đau nhiều như thế bởi những hành động, lời nói mà nếu là người ngoài ta đã chẳng bận tâm, chẳng thể chạm tới được ta. Cuộc sống vẫn công bằng như thế, muốn có trái ngọt phải chịu sương gió, muốn bông hoa thuộc về mình cũng phải chịu gai đâm. Có ai là luôn vui vẻ. Có nỗi buồn mới có thể nhận ra được niềm vui quý giá thế nào. Có cãi vã, bất đồng mới có thể hiểu lòng người khác. Mỗi chúng ta là một mảnh ghép khác biệt, để vừa khít với nhau cần bao nhiêu nỗ lực chấp nhận những góc cạnh của nhau, và chịu thay đổi vì nhau.

Một ngày mặt trời đi vắng.


Nhận xét

Bài đăng phổ biến