Tuổi 20 của tôi


          Tôi đã tình cờ đọc được ở đâu đó một câu nói thế này “nếu đời đưa bạn một quả chanh, hãy pha một ly nước chanh.” Ý tưởng này thú vị đấy chứ. Nhắc đến chanh là một cách tự nhiên thì cả thần kinh và vị giác đều phản ứng với vị chua, một thứ chẳng bao giờ là dễ nuốt. Với cuộc sống cũng thế, dù bạn có thích ăn chua thì tôi cá rằng bạn sẽ không muốn cuộc đời mình trở nên chua chát và khó nhằn đâu. Nhưng dĩ nhiên, cuộc sống mà, mọi thứ sẽ không luôn diễn ra như cách bạn muốn. Chính những thời điểm đó là khi bạn được đưa cho ‘’một quả chanh’’, và làm gì với nó tiếp theo là lựa chọn của bạn. Tôi cũng từng được nhận ‘’một trái chanh’’ như thế và tôi đã chọn pha ‘’một ly nước chanh’’ thêm một chút ‘’đường’’ cho bản thân mình.

          Đã ba năm kể từ khi tôi được phát hiện có vấn đề với phổi của mình và cần nằm viện để điều trị. Cảm giác của tôi khi đó chỉ dùng một từ để diễn tả là hoang mang. Tôi không biết chuyện gì đang xảy ra với mình, không biết mình phải làm gì trong tình huống này ở một nơi đất khách quê người. Khi đó, tôi đã không ở Việt Nam. Tôi học ở Nga, sau một năm học dự bị tiếng, tôi hồi hộp và mong chờ bước vào cánh cổng trường đại học. Vậy mà thay vì được đi học sau khi hoàn thành thủ tục thì tôi phải nhập viện.

          Tôi vẫn nhớ ngày đầu tiên tới bệnh viện, tôi mang theo vài bộ quần áo và đi cùng một người bạn với một sự trống rỗng đúng nghĩa. Tôi được sắp xếp phòng ở cùng hai bệnh nhân nữ nữa. Tôi khi đó thực sự đã nghĩ rằng chuyện không quá nghiêm trọng, tự nhủ rằng mình sẽ chỉ ở đây vài tuần mà thôi. Tôi đã định cả không nói cho gia đình biết vì không muốn mọi người lo lắng, nhưng vừa nhìn thấy bố mẹ hỏi liền không kìm được nước mắt rơi. Sự mạnh mẽ mỏng manh được dựng lên sớm bị vỡ vụn bởi nỗi sợ hãi, lo âu từ sâu trong lòng.

           Sau đó là liên tiếp những ngày tôi phải tự chiến đấu với bản thân, với hoàn cảnh lần đầu tiên trong đời trải qua. Hàng ngày phải uống và truyền những loại thuốc nặng khiến cơ thể tôi yếu đi và vô cùng mệt mỏi, có những lúc cảm thấy người như vô lực. Đồ ăn của bệnh viện thì không hợp khẩu vị nên tôi cũng không ăn được là bao. Vì tính chất truyền nhiễm của bệnh nên người ngoài không được vào chăm sóc, nhưng các bác sĩ và y tá đều rất tốt bụng và thân thiện với tôi. Có lẽ điều tôi cảm thấy nhiều nhất trong thời gian đó là sự tủi thân. Nếu là ở nhà, bên cạnh lúc này sẽ có gia đình, sẽ không phải là một mình tôi mà thôi. Nhưng rồi tôi cũng hiểu rằng tôi không thể buồn rầu mãi được, tôi cần phải cố gắng mau chóng chữa khỏi để đi học cùng bạn bè. Tôi bắt đầu cởi mở, nói chuyện và làm quen với bạn cùng phòng và những người xung quanh. Thật ra thì tôi là nhỏ nhất ở đó và cũng là người Việt duy nhất, nhưng không phải người nước ngoài duy nhất nên tôi cảm thấy ổn hơn. Tâm trạng của tôi tốt lên từng ngày, tôi tìm cho mình vài bộ phim hay, đọc sách nhiều hơn, gọi cho gia đình và bạn bè nhiều hơn mỗi ngày.

          Mọi thứ nghe vẻ khá ổn rồi đúng không. Ba tháng trôi qua, tôi vẫn không được ra viện. Như tôi đã nói, cuộc sống chẳng bao giờ đi theo cách ta muốn. Họ nói rằng tôi cần nằm viện sáu tháng đến một năm và dĩ nhiên họ không cho phép tôi vừa đi học vừa chữa bệnh. Và thế là tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài phải bảo lưu 1 năm để chữa trị. Dường như tôi đã trang bị cho mình một tinh thần tốt và ổn định hơn rất nhiều so với thời gian đâù. Tôi coi đây là một cơ hội ‘’nghỉ dưỡng’’ của bản thân.

           Tôi không phải là người hướng ngoại nhưng dù sao tôi cũng đã làm quen được với những người bạn thú vị và dễ mến. Từ những câu chuyện cuộc đời của họ tôi đã học được rất nhiều. Họ đến từ những đất nước khác nhau, tuổi tác cũng khác biệt càng khiến tôi hứng thú khi được nghe suy nghĩ, góc nhìn của họ. Trong đó, người bạn mà tôi ấn tượng nhất có lẽ là một bà cụ 90 tuổi với sức lực đã yếu đuối, phải chống đỡ trên một chiếc gậy dưới mỗi bước đi run run. Khuôn mặt phúc hậu mang đầy dấu vết thời gian nhưng những nếp nhăn không che giấu được sự sắc sảo và thông minh trong đôi mắt và cách nói chuyện của bà. Hàng chiều bà đều ngồi bên chiếc đèn nhỏ giải đố chữ trên tạp chí. Tôi ngạc nhiên và nhận ra bà đã không chịu khuất phục trước tự nhiên. Cơ thể của bà có thể già đi từng ngày nhưng tâm hồn và trí óc thì không, tinh thần sống tốt đẹp của bà đã khiến tôi phải ghi nhớ và suy nghĩ về cách sống của bản thân. Và liệu bạn có tưởng tượng một người phụ nữ từng ấy tuổi lại có lúc ngồi khóc như một đứa trẻ. Lần đầu tiên trong đời, tôi chứng kiến nhiều hơn một người lạ đã rơi nước mắt trong cùng hoàn cảnh với mình. Có thể họ khóc vì lo lắng, vì sợ hãi bệnh tật, vì cô đơn, hay vì nhớ những người thân nơi phương xa. Dù lí do là gì thì vào khoảnh khắc, giây phút đó tất cả họ đều bỏ hết xuống những lớp vỏ bên ngoài để rơi xuống điểm yếu đuối nhất của chính mình.

          Có vẻ trong vài tháng ngắn ngủi tôi được cuộc sống ‘’ưu ái’’ tặng cho quá nhiều ‘’món quà’’ bất ngờ. Sau hai lần không thể làm gì để thay đổi thì lần này cũng không khác, họ nói với tôi rằng tôi cần phải phẫu thuật, hiểu theo cách trần trụi là họ sẽ mổ và cắt đi phần phổi bị bệnh của tôi. Có lẽ bạn nghĩ tôi hẳn phải sợ? Không, ngược lại tôi cảm thấy rất bình tĩnh. Vì sao ư? Vì tôi đã học được cách chấp nhận những điều bất khả kháng trong cuộc sống này. Vùng vẫy, chán nản, buồn bã liệu có tác dụng gì không, hay chỉ làm cho bản thân kiệt sức và ngày càng trở nên tệ hơn. Vào lúc đó, tôi cũng nhận ra mình đã làm được ‘’ly nước chanh’’ của mình và đang thưởng thức nó một cách vui vẻ.

          Năm ấy là năm tôi 20 tuổi, một con số đẹp, một năm đánh dấu nhiều thứ đầu tiên trong cuộc đời tôi. Điều tôi sẽ không bao giờ quên là lần đầu tiên đón tết một mình trên giường bệnh, hai ngày sau cuộc phẫu thuật. Nghe có vẻ bị đát nhỉ ! Mặc dù đó là sự thật nhưng tôi không cảm thấy đau buồn nhiều như thế. Vì sau tất cả, những người luôn nghĩ đến tôi dù tôi ở đâu là gia đình đã ở bên tôi. Họ sưởi ấm trái tim tôi giữa cô quạnh và băng giá. Dù chỉ là nhìn thấy họ qua màn hình điện thoại, tôi cũng cảm thấy hạnh phúc rồi.

          Sau chặng hành trình dài một năm, tôi đã học được những bài học quý giá hơn cả 20 năm trước cộng lại, nên với tôi nó không còn là khoảng thời gian đau buồn cần quên đi mà lại là trải nghiệm đáng nhớ. Ba bài học ý nghĩa nhất mà tôi nhận ra có lẽ là giá trị của thời gian, sự quan trọng của gia đình và cuối cùng là, hãy luôn tin rằng cuộc sống này đẹp lắm và ngoài kia vẫn còn rất nhiều những người tốt bụng, dễ mến.

          Một điều nữa thôi, tôi kể câu chuyện của mình không phải để làm bản thân trông đáng thương hay để kể khổ. Tôi chỉ muốn bạn biết rằng giống như tôi và những người bạn của tôi, nếu một ngày bất chợt trở ngại, khó khăn ập tới với bạn cũng không sao, vấp ngã hay thất bại cũng không sao. Nếu muốn khóc hãy cứ khóc, buồn hãy cứ buồn, nhưng rồi nhất định phải đứng dậy, lấy lại tinh thần và pha cho bản thân ‘’một ly nước chanh’’ theo cách của riêng bạn.

 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến