Dù vẫn là tôi với cái tên với hình dạng như thế nhưng bên trong tôi đã khác thật nhiều so với tôi của năm 19 tuổi. Tôi đã thực sự bắt đầu thấy được cuộc sống, những con người quanh mình và quan trọng hơn hết là thấy được bản thân tôi như thế nào. Điều mà gần 20 năm trước đó tôi đã không làm được. 
Giờ phút này nhìn lại tôi mới nhìn rõ tôi đã sống như một chiếc tàu ngầm, chỉ có thể ngước lên thấy mặt nước từ bên dưới. Những điều tôi biết đều mơ hồ và ít ỏi từ bản thân cho đến những người khác, những người thân thiết nhất, những người tôi đã từng coi là gần gũi nhất. Nhưng tôi của lúc đó lại không thể chia sẻ bản thân mình cũng không thể thấu hiểu thực sự được ai hết. Còn tôi của bây giờ, tôi đã có thể ngoi lên mặt nước, tôi đã thấy được bầu trời cả khi xanh ngắt hay xám xịt, thấy những đám mây hiền lành hay giận dữ, cảm nhận những cơn gió nhẹ nhàng và dữ dội. Hóa ra cuộc sống ngoài kia là như vậy, hóa ra những con người nhìn trông bề ngoài như mình đều khác biệt ở bên trong. Tôi đã học được cách cảm nhận cuộc sống này, và bản thân mình. Tôi bây giờ muốn thấy được con người của ng khác, ý nghĩa của cuộc sống và con người bên trong mình hơn là chỉ nhìn mơ bề mặt như trước kia. Tôi biết ơn, biết ơn tất cả những nhân duyên, cuộc sống đã cho tôi cơ hội để nhận ra và thay đổi, để bây giờ tôi có một cuộc sống thật sự, một cuộc sống với nhiều gam màu. 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến